|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Hờn dỗi - Truyện ngắn của NGÂN DU
|
|
|
Giọng tôi hờn dỗi. Dũng bật cười, cái cười bí ẩn nửa như muốn trấn an, nửa giễu cợt. Chắc hôm nay cũng như mấy bữa, không nói trước là sẽ đi đâu, Dũng cứ bắt tôi leo lên xe, chạy vòng vèo khắp phố, tấp vô vài quán cóc rồi lại chở trả tôi về nhà.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Mấy chú gà con
|
|
|
Mấy chú gà con thật vui. Chính xác là tám chú. Tôi chẳng biết chú nào cồ, chú nào mái. Thấy tôi ra khỏi nhà là ùa theo. Tôi dắt xe ra cổng không được. Giải pháp tốt nhất là sống chung với chúng. Tôi vào bếp hốt nắm tấm vãi chúng, len lén dắt xe ra cổng. Vậy là êm xuôi, trót lọt.
|
|
|
|
|
|
|
Mùa ấm áp
|
|
|
Út Đẹt cho xe chạy vào một con hẻm. Tư Khiêm ngồi sau yên, chốc chốc thấy một công trình còn đang xây, lại bấu vào eo Út Đẹt biểu dừng xe.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|