|
|
|
|
|
Con của mặt trời
|
|
|
Anh tỉnh dậy với những suy nghĩ vui vẻ về bức thư mới nhận được hôm qua, về cái tin tốt lành bất ngờ vừa đến. Cảm thấy mình trở nên trẻ trung và hạnh phúc, anh cất tiếng hát khe khẽ. Sau đó anh bước đến gần cửa sổ, kéo rèm lên và chợt nhìn thấy tuyết. Bài hát trên môi bỗng tắt lịm, một nỗi buồn choán ngợp trong lòng. Anh sợ hãi nhún đôi vai gầy gò xương xẩu.
|
|
|
|
|
|
|
Nhà chỉ toàn con gái
|
|
|
Từ lâu, tôi rất mong có một thằng con trai, nhất là khi mấy đứa bạn xung quanh đứa nào cũng có ít nhất một nhóc. Lần nào cứ gần đến ngày vợ trở dạ, dù bận đến mấy, tôi vẫn sắp xếp công việc, thức đêm thức hôm ở bên cạnh để được nhìn mặt thằng con trai chào đời. Nhưng một lần, hai lần, rồi ba lần chỉ toàn là… nữ.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Sông bạc
|
|
|
Chiều hôm đó, tôi đến nhà Hùng. Cậu ta nghỉ học đã ba ngày, trong giấy xin phép ghi là bị ốm, có chữ ký của bà mẹ, nét chữ đẹp một cách đáng ngạc nhiên. Nhưng ngạc nhiên hơn là, một học sinh cùng lớp, cái cậu trong suốt buổi học chốc chốc lại hất mặt một lần, cứ như có điều gì đó bất bình, nói với tôi: “Thằng Hùng chẳng đau bệnh gì đâu, thầy. Nó đi bắt tôm hùm đó”.
|
|
|
|
|
|
|
Nỗi nhớ giếng làng
|
|
|
Ai mà chẳng có một làng quê, một góc phố... lưu dấu trong tâm hồn. Có khi chúng lặn mất tiêu trong ký ức, có lúc lại trỗi lên ngân nga những giai điệu mơ hồ không rõ rệt. Gặp một đứa bé đang nghịch cát, bến sông ngày nào lại thổi về những làn gió ban trưa, chang chang nắng, trong vắt dưới làn nước cạn những cát, những rong, những “thủy tộc” cá-ốc tí tẹo.
|
|
|
|
|
|
|
Đầu năm ra biển tắm chơi
|
|
|
Sáng mùng một tết, đang ngủ mê mệt, chợt chuông điện thoại réo vang: Dậy đi nhúng nước chớ, quên rồi sao? À, tối qua thức đón giao thừa, chén chú chén anh với mấy người hàng xóm, không dè ngủ say, quên cả lời nhắc tắm biển đầu năm mới.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
Ngựa – thơ Trần Bương
|
|
|
Em cưỡi lên cành dâu
Nước kiệu êm rảo bước
Anh quất ngựa tàu cau
Bụi cuốn mù ngõ trước
|
|
|
|
|
|
|
Khắc dấu người thầy
|
|
|
Tôi vừa rời giảng đường ngành Y là tiếp nhận công tác ở bệnh viện huyện miền núi phía tây. Khổ nổi, vừa đến nơi, Ban phòng chống sốt rét đang khuyết một người. Vậy là, vứt áo blu trắng cho đứa bạn, tôi xách ba lô, vớ bọc thuốc theo chân phân trạm trưởng lên tận buôn Eâbia cách xa phố huyện 30 cây số đường rừng.
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|