Cô nhớ đến dáng vẻ điềm tĩnh luôn đượm buồn của anh. Nhiều lần cô tự hỏi, anh và cô rồi sẽ đi đến đâu. Để rồi cô cay đắng nhận ra, hai người sẽ chẳng đi đến đâu cả. Những giấc mơ chập chờn bao quanh cô mỗi tối.
Cô và anh cùng chạy trên một đại lộ trống trải, bất tận, không hề nhìn thấy bất cứ cột mốc nào. Cả hai chạy đến kiệt sức mà không thấy lối ra. Cô sợ hãi không dám kể cho anh nghe về những giấc mơ đó. Cô không muốn tăng thêm sự hoang mang và bất lực trong anh. Và dù không nói ra, cô vẫn biết anh phải chấp nhận một sự thật là cả hai không thể đến với nhau.
Bởi cả hai chẳng thể bứt ra khỏi cuộc sống gia đình mình. Dù dưới mái nhà ấy, họ không tìm thấy hạnh phúc mỗi ngày, nhưng không thể thoát khỏi những bổn phận, trách nhiệm vốn đã bao quanh, lèn chặt họ lâu nay. Gần hai năm nay, kể từ khi biết và yêu anh, cô thấy mình như bị hụt hơi khi rơi vào khoảng không tối đen. Ban đầu giữa anh và cô chỉ là tình bạn đơn thuần.
Đó cũng là quãng thời gian cô gặp không ít rắc rối trong công việc và cuộc sống riêng tư. Cô đã từng mong sẽ có ai đó hiểu, chia sẻ và an ủi. Sẽ có một bàn tay nóng ấm nắm lấy đôi bàn tay trắng xanh của cô, thấu hiểu rằng cô nhỏ bé, yếu đuối, cô đơn và mỏng manh như thế nào. Trong khi chồng cô lại không thể hiểu được những bất an ấy trong cô.
Và rồi anh xuất hiện. Cô giống như người sắp chết đuối tìm thấy chiếc phao cứu sinh. Anh đã làm cho cô thấy cuộc sống này không chỉ có nỗi buồn, mà có cả niềm vui, niềm hy vọng. Bên anh, cô biết được sau những ngày giông bão là nắng xanh ấm áp. Cô gọi đó là những tháng ngày tươi đẹp nhất của đời mình. Những tháng ngày cô cảm thấy mình thật giàu có và hạnh phúc hơn bất cứ phụ nữ nào trên thế gian này.
Nhưng sự thật là điều không thể né tránh. Cô và anh đã tìm thấy nhau quá muộn màng. Thật đau đớn là dù tìm đủ mọi cách, cô vẫn không thể quên được sự tồn tại của anh trên cõi đời này. Những giấc mơ của cô luôn ẩn hiện bóng dáng anh với bao dư vị ngọt ngào, cay đắng.
Hàng ngày, cô sống trong tâm trạng mâu thuẫn với chính mình, cố vượt lên để thoát ra mọi cảm xúc. Cô không muốn rơi vào cảm giác vô vọng và đau khổ, không muốn tim mình quặn đau. Nhưng bây giờ cô phải làm sao đây?
DIÊN VĨ